Xém chét vì chơi game bài gian lận

Tiếng gió mang theo hơi lạnh và khô của xứ sở ngàn hoa bỗng tràn về. Nó chiếm lấy góc khuất lặng căm nhất để chơi game bài ở trong tôi. Để đến khi tôi tỉnh giấc, khóe mắt tôi ướt nhòe, bên ngực trái bỗng khơi lại những vết thương cũ.

Thế là thời gian sáu năm cũng đã trôi qua. Có lẽ, thời gian  đó là điều lặng lẽ vô tình nhất mà chúng ta rất khó để nhận ra. Và bằng ngần ấy thời gian tôi đã xa Đà Lạt và xa anh. Để hôm nay đánh tá lả online đây trở lại, vùi cái dáng hình mỏng manh hao mòn ấy cùng thời gian tuổi trẻ trong cơn mê ngủ ở một đêm Đà Lạt rét mướt, không lay độn một tiếng gió. Vậy mà, trong giấc mơ của tôi lại có gió, rất nhiều gió.  Gió cao nguyên mang một vẻ rất lạ. Nó  cứ vấn vít lấy người, xao động, và miên man nghĩ về binh xập xám giống như nỗi niềm nhớ khẽ khàng của tâm hồn người con gái yếu mềm được phả lên những triền đồi thông bạc ngàn kia.

kỹ thuật chơi game đánh bài

Xém chét vì chơi game bài gian lận

Đêm về, tôi bỗng co ro trong chiếc áo khoác mỏng manh. Tôi cũng không còn nhớ nơi này lạnh hơn Nha Trang rất nhiều. Từ bao giờ, tôi cũng đã mất cảm giác hạnh phúc về những buổi tối ngồi chờ anh hằng giờ ở bên hàng bằng lăng tím. Ngoài mái hiên trời mưa rơi, đôi bàn tay đang hướng dẫn chơi xóc đĩa online của tôi rét run khi chờ anh ở nơi quán nhỏ. Có lẽ, cảm giác giữa không gian hơi lạnh thấm buốt trượt qua da, được chậm rãi nhấp từng chút vị đắng vị mặn đằm môi của ly cà phê muối và ngồi lắng nghe tiếng dây đàn đang rung réo rắt vào màn đêm, với tôi chỉ  cần chừng ấy là quá đủ để trái tim lắng đọng được sự ấm áp nơi cuộc sống vồn vã.

Dù vẫn biết, sau đó khi gặp nhau, anh sẽ 4 điều cần nhớ khi chơi sâm lốc ném về tôi ánh nhìn thương cảm vào cơ thể thấm đầy nước mưa của tôi. Và từ khi biết trái tim của mình đã không thể làm chủ được trước anh, tôi đã học cách xem việc đó giống như là thói quen mà mình vẫn luôn chực chờ sẵn tâm lí đón nhận. Nhưng tôi tự nhủ lòng thà rằng như thế mà trái tim của tôi bớt tổn thương hơn cả khi nhìn thấy anh giận dỗi và lặng lẽ bỏ đi. Tôi rất sợ những lúc bị anh bỏ mặc; sợ cả những lúc anh ghé sát tai của tôi cợt đùa:

– Em vẫn còn bé lắm. Biết gì về tình yêu mà nói chứ?

– Em cũng đã mười tám rồi đấy! – Tôi kiễng chân để so vai với anh.

 

Leave a Reply