Tần Vương Anh thầm thở phào nhẹ nhõm khi thắng được ván bài lớn khi đánh bài solo

Tần Vương Anh thầm thở phào nhẹ nhõm khi thắng được ván bài lớn khi đánh bài solo , vẫn ổn, vị đại tiểu thư này không giống như đang truy cứu trách nhiệm của hắn. Phan Hoàn Hảo thấy có tránh cũng không được, bèn dừng bước nói:
– À, à, là Tiên Tiên biểu muội phải không. Cuối cùng muội cũng đã về, cô mẫu và Ngọc Sương biểu muội đều đang đợi muội đó. – Hắn vừa nói vừa len lén lau đi những vết tích còn sót trên mặt.
Đình Tiên Tiên đi đến trước mặt hai người, liếc nhìn Tần Vương Anh một cái, bỗng nói ra một câu khiến hắn giật mình kinh sợ:
– Tên nô tài ngươi nói lời khinh bạc, phạt ngươi tự vả vào miệng hai mươi cái.
Tần Vương Anh trợn tròn mắt há hốc mồm nhìn Đình đại tiểu thư. Vị cô nương này quả là tàn nhẫn khi mang cả gia tài đi đánh bài tiền thật , nhan sắc không đến nỗi nào mà ra tay tàn độc như thế, thật chẳng có chút tình người.
Thấy tên nô tài không hề giữ lễ mà cứ chăm chăm nhìn mình, Đình Tiên Tiên tức giận nói:
– Ngươi không phục à?

Tần Vương Anh thầm thở phào nhẹ nhõm khi thắng được ván bài lớn khi đánh bài solo

Đào công tử bước đến nói:
– Hiền muội hãy để ta dạy dỗ tên nô tài này.
Đình Tiên Tiên trách phạt vài câu còn có lý do, chứ lúc nào lại đến lượt tên họ Đào này chen vào nói? Cứ cưỡi bạch mã thì tự cho mình là hoàng tử chắc? Tần Vương Anh trợn mắt nhìn gã:
– Việc của Đình gia chúng ta, sao đến lượt một tên mã phu như ngươi chen miệng vào chứ?
Vừa rồi Đào công tử cầm cương dắt ngựa cho Đình Tiên Tiên mọi người đều đã thấy, bây giờ Tần Vương Anh có cớ xỏ xiên gã là mã phu. Biểu thiếu gia đang cúi đầu chăm chú đánh bài xì dách với vài người , nghe thấy những lời của Tần Vương Anh, trong lòng thầm vui sướng. Tên họ Đào này rõ ràng đang ân cần hiến thân cho biểu muội, trong lòng biểu thiếu gia đương nhiên có chút không thoải mái, cũng coi như Lâm Tam đã giúp gã trút được bực dọc trong lòng.


Đào công tử vô cùng tức giận khi đánh bài sảnh rồng nhưng Đình Tiên Tiên không hề nói gì, Tần Vương Anh nói hắn là người ngoài quả thật không sai, hắn biết vậy nên chỉ đứng đó cười lạnh nhìn tiếp, không nói gì thêm.
Tên đó quả thực có gan tầy trời , bản lĩnh hơn người nên mới khiến Tần Vương Anh ta đây cảm thấy được điều không thể coi thường người này được , phải biết nhìn người thấu đáo để không bị mắc sai lầm nào cả.

Leave a Reply