Kỉ niệm đáng nhớ về lần đầu chơi game đánh bài

Đêm về rất khẽ ở trong tiếng mưa. Tôi đã vội vã đến con đường nhỏ dẫn về hướng ga tàu hỏa. Mặt đường nhựa chỉ có ánh đèn đường vàng loang loáng trên những vũng nước do nước mưa còn đọng lại. Con đường ấy anh cũng đã đi qua để tìm lại những kỉ niệm của riêng anh, trong đó khi đánh bài tiến lên không rõ đã từng có hình bóng của tôi không? Tôi cũng không đủ can đảm để khẳng định được một tình yêu mà mình từng nghĩ rồi sẽ mở ra một cánh cửa hạnh phúc mới cho anh. Bây giờ tôi cũng đang đứng chờ anh  khi anh đi 02 kỹ thuật chơi tá lả xa trở về như mọi lần. Nhưng lần này thì không phải một mình anh mà còn có cả một cô bé mặc váy màu trắng, tóc được thắt bím và chị ấy.

Tôi đã nhìn thấy anh cười thật tươi ở bên vợ và con gái – một nụ cười của một hạnh phúc thật sự, lúc đó con tim của tôi giống như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực. Tôi vẫn nhìn thấy anh đứng lại ở ga ngóng trông một lúc, hình như anh cũng đang tìm tôi? Còn tôi thì lại chơi sâm lốc online nép sau cánh cửa sắt ở nhà ga mà ôm mặt khóc nứt nở. Tôi chợt buông thõng người xuống mặt đất tựa như một chiếc lá khô vừa lìa cành, không có định hướng,và  chao đảo. Tôi trách anh sao quá tàn nhẫn, tại sao lại không nói cho tôi biết có cả chị ấy cùng về với anh. Anh vô tâm xem game mậu binh và lại lạnh lùng đến như thế sao? Anh có biết là tôi đã vui như thế nào không, khi nhận được tin nhắn: “Ngày mai em ra ga đón anh nhé”.

di động dành riêng để chơi game bài

Kỉ niệm đáng nhớ về lần đầu chơi game đánh bài

Họ là một gia đình, tôi đã dặn lòng mình thế để khỏi quên rằng mình chính là kẻ thứ ba ở giữa họ. Tôi bỗng thấy mình thừa thãi ở nơi mảnh đất này. Tôi cũng đã lặng lẽ tiến lên và rời xa nơi tôi đã chôn vùi năm tháng tuổi trẻ ở bên anh. Vậy mà đôi chân tôi lại cứ bước vô thức đến bên cổng nhà anh, rồi ngước nhìn lại một lần nữa những chùm hoa Muồng hoàng yến đang buông rũ giống như để luyến nhớ; trên gác cao còn có ánh nến sáng tỏa vàng rực cả một vùng nhỏ, và tiếng cười của cô bé vang lên.

Nhớ về cái đêm định mệnh ấy, tôi đã tự khiến cho cuộc đời mình thêm tội lỗi, bằng cách trao cái quý giá nhất của một người con gái cho anh. Trong cơn say đó news.23zdo.club , anh có biết hay biết, người ngủ ở trong vòng tay của anh chính là tôi chứ không phải chị ấy. Còn anh, trong cơn mê sảng bên tôi thì anh đã gọi tên ai? Tôi đã chọn im lặng để anh không phải cảm thấy có lỗi với tôi. Vì tôi cũng chỉ muốn anh đến với tôi vì trái tim anh mách bảo điều đó là chân thành chứ không phải là ép buộc nhau bằng trách nhiệm của những tổn thương nơi thể xác. Có cơn gió bỗng từ đâu bay tạt ngang, khẽ hất tung lọn tóc của một cô gái đi tìm hiểu liêng song song với tôi. Nhìn theo gió, tôi cũng đã nghĩ đến phận mình và anh. Vì anh cũng đã từng là cơn gió, mang đến cho tôi sự mát lành phút chốc rồi lại lặng lẽ ra đi để lại chỉ là kỉ niệm buồn và nỗi nhớ. Có phải, anh  cũng chỉ đến bên tôi những lúc mà anh thấy cô đơn, nỗi buồn chiếm hữu

Leave a Reply