Anh rất vui khi mà nhìn thấy cảnh này

Thành Quân thấy mình bắt đã đầu có thiện cảm với cả chị Nga, từ việc đã  giúp anh chăm sóc đi nhà cửa dù là  không được trả công, và  còn biến mảnh đất đã vốn bị bỏ hoang kai trở thành mảnh đất là đầy sức sống như và  thế này. Anh nhất thì  định phải cảm ơn đi chị Nga mới được nữa , bù đắp xứng đáng đi cho công lao của chị ấy .

anh cuoc song  (251)

– Tổng giám đốc, vậy  chúng ta đi được đã  chưa ạ? – Người tài cái xế lần nữa xen ngang giây đi phút trầm tư đó của Thành Quân. Anh hơi đã cau mày nhưng rồi thì gật đầu.

Luyến tiếc  và nhìn mấy luống rau lần đã nữa, Thành Quân mới quay đi  người bước đi thêm.

Đám giỗ ở xóm có nhỏ luôn đầy đó khách từ bà con thânđi  thuộc đến chòm cả  xóm tắt lửa tối đã  đèn có nhau thì . Đầy tiếng nói đã cười rộn ràng, tiếng cả  anh tiếng tui ấm áp và , bên những món cái  đồ ăn không quá cầu thì  kỳ nhưng rất ngon miệng,cả  bên chum rượu nồng đã nàn hương gạo đã  nếp thơm kai .

Anh rất vui khi mà nhìn thấy cảnh này

Tất cả đám bạn vả  của Hạ Trâm cũng mau đã chóng tụ tập, chào và  hỏi mọi người.thì  Ai cũng vui vẻ mà khi thấy đám trẻthì  ngày nào giờ đã đi khôn lớn thành đạt hết .

– Thuận đến chưa hả ? – Hải vừa bước vào và nhìn khắp một lượt thì rồi hỏi Hạ Trâm.

– Chưa thấy đến đâu . – Hạ Trâm và Thảo đang sắp đã  bánh trên tấm phản rất lớn bèn đáp.

anh cuoc song  (252)

– Mới nhắc nó   thì thấy đến rồi này . – Hiển vui mừng reo và lên khi thấy Thuận từ xa chạy đã xe đến, lập tức ra đón nó .

Thuận đến và mang đã  theo hai thùng bia lớn nữa , khệ nệ rinh vào, trong được Hiển đi ra trợ đi giúp. Cả hai nó vừa đi vừa cười rất nói vui vẻ nữa .

Trong bàn tiệc,thì  tất cả mọi người dã đều ngồi vào bàn đi tề tựu đầy đủ hết .

Ông nội Hạ Trâm vui vẻ đứng lên và  giơ chum rượu trước các mặt các chú bác và anh em của mình, thì  những người từng đã  cùng ông cầm súng đi chiến đấu đánh đuổi cả  quân giặc cướp đi nước mà nói là :

– Thưa các đồng chí,à  hôm nay tôi nhìn thì  đám trẻ của chúng đã  ta giờ đã lớn thì , tôi cảm thấy rất vui lắm !

Leave a Reply